Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Cảm ơn mời bạn vào nhà!

13 khách và 0 thành viên

Xem hàng ngày

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hãy chát với tôi

    • (Nguyễn Thị Thu Hà)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Videoplayback_.flv TIEN_NGUOI_DI.swf 1422013.jpg Ngay_tet_que_em_ht.swf Bv4__Copy.swf Baner_Tet_1.swf CHUC_MUNG_NAM_MOI_20136.swf Xuan1.swf HAPPY_NEW_YEAR_ht.swf HappyNewYear_2013.swf GS_2012.jpg New_Folder_22.swf

    Vô thường

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: ST
    Người gửi: Nguyễn Thị Thu Hà (trang riêng)
    Ngày gửi: 00h:16' 09-06-2010
    Dung lượng: 2.5 MB
    Số lượt tải: 10
    Số lượt thích: 0 người
    Câu chuyên Cát Đá
    VÔ THƯỜNG
    Thế sự bách niên mọi mối tơ vương bay đi cùng mây gió.
    Nhân sinh thiên cổ một mảnh hồn thơm còn lại với trăng sao
    Một người nọ mỗi khi cầm tờ báo là mở xem những trang cáo phó chia buồn trước nhất .
    Anh ta chăm chú đọc từng dòng trên trang cáo phó dù không hề quen biết với người đã mất.
    Có người bạn thấy thế bèn hỏi nguyên do
    .. Anh ta trả lời:

    À. Tôi chỉ gửi lời cám ơn đến những người này đó thôi.


    Người bạn của anh ta trợn mắt ngạc nhiên nói :
    Anh nói điều gì mà tôi chẳng hiểu gì cả. Anh cảm ơn những người đã chết mà toàn là người anh chưa hề quen biết! Cái đầu của anh có vấn đề gì không vậy ?
    Người nọ thong thả trả lời:
    Đúng vậy. Tôi trân trọng cảm ơn họ. Vì sự ra đi của họ đã nhắc nhở cho tôi đừng quên rằng kiếp người vốn là vô thường. Cái chết đến bất chợt nào ai hề hay biết .
    Lúc còn sống những người này cũng có những ước mơ toan tính, những tranh giành hơn thua, những vui buồn ganh ghét. Để rồi bỗng dưng trở thành những cái xác vô tri chờ đem hỏa táng hoặc vùi sâu trong lòng đất lạnh.
    Họ đã đem chính sinh mạng của mình để nhắc nhở cho tôi bài học lớn trong cuộc đời như vậy chẳng lẽ không xứng đáng được nhận một lời cảm ơn hay sao anh bạn?

    :
    Lời kết của người thực hiện :
    * Rạng đông,mặt trời mọc để có hoàng hôn,mặt trời lặn…
    * Con người sinh ra để đi dần vào cỏi tử…
    * Thời gian là thế,dòng đời cũng là thế…
    * Đã biết vô thường sao vẫn còn ôm phiền não…
    Tây Đức 09-2006
    Xin bấm chuột để chấm dứt.
     
    Gửi ý kiến