Gốc > Vườn Thơ và Mộng (Thơ ) > Bạn và Tôi >
Nguyễn Thị Thu Hà @ 02:56 24/05/2011
Số lượt xem: 6881
Nhớ anh
Đêm đã khuya rồi em nhớ anh
Nhớ anh...không nhớ...cũng chẳng đành
Chẳng đành... một mình nơi đêm vắng
Với mảnh trăng gầy trong đêm thanh.
Anh đã đi rồi...Anh đi đâu
Đi đâu...có còn biết thương sầu
Thương sầu...cho đóa quỳnh hương muộn
Chưa nở đã tàn với niềm đau.
Em gửi vào đêm ý nghĩ em
Nghĩ... em... chẳng nghĩ được gì thêm
Tựa loài hoa khiến cho trăng vỡ
Em đốt cháy mình trong bóng đêm.
Nguyễn Thị Thu Hà @ 02:56 24/05/2011
Số lượt xem: 6881
Số lượt thích:
0 người
- ĐỪNG (11/03/11)
- Về quê mình (08/03/11)
- Mãi đợi một mùa xuân (06/03/11)
- Thơ xuân - tặng tình yêu của tôi (04/02/11)
- Lời em. (13/01/11)
“Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác” (I Ti-mô-thê 6:9-10)
HÔM NAY TA BỊ BẠN THAM MÀ LẤY TIỀN THÌ TA CÓ THA THỨ CHO HỌ KHÔNG ? TA SẼ BỎ QUA ? TA CÓ TIẾP TAY CHO CÁI ÁC KHÔNG ? THÔI Ở ĐỜI SỐNG BAO DUNG LÀ ĐÁNG SỐNG CƠ MÀ ? UI TRỜI. TỨC GIẬN KHÔNG NGỦ. BỰC BỘI. LÀM THƠ CŨNG NGANG PHÈ KHÓ ĐỌC. THÔI CỨ ĐỂ ĐÓ THỈNH THOẢNG MỞ RA ĐỌC LÀM BÀI HỌC ĐỂ RĂN MÌNH PHẢI SỐNG CẨN TRỌNG.
Giá trị của Yêu Thương.
Tôi nhớ mãi dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên cơ thể con người: đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực nhất, người ta cần một bờ vai để dựa vào, để biết rằng mình luôn được yêu thương.
Nhưng có đôi khi tôi nhận ra, phần quan trọng nhất trên cơ thể con người không phải bờ vai vững chắc, cũng chẳng phải đôi bàn tay ấm áp. Bởi chỉ đơn giản rằng, bất cứ bộ phận nào cũng gắn liền với ta, chúng đều mang giá trị như nhau.
Thiếu một nghĩa là mất đi sự hoàn chỉnh và cuộc sống, cũng vì thế thiếu đi một tấm lòng rộng mở.
Thiếu đi đôi mắt, con người không thể nhìn được muôn màu của thế giới quanh ta, cuộc đời mất đi một ánh mắt có thể sẻ san tình thương, sự thương cảm, lòng bao dung.
Thiếu đi đôi tai, người ta không thể lắng nghe những giai điệu cuộc sống, không nghe thấy tiếng yêu thương của bao người đang lặng lẽ mang tới.
Thiếu đi giọng nói nghĩa là thiếu đi thứ quan trọng để có thể truyền đạt yêu thương.
Thiếu bờ vai là thiếu một cách để chia sẻ biết bao chuyện buồn vui thường ngày.
Thiếu đôi bàn tay là mất đi những cái siết chặt ấm nồng thương yêu.
Có ai đó đã nói rằng: Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch giả dối. Vì vậy, hãy sống thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh.Em chào cô Thảo Nguyên Xanh!
Nhận được quà của cô mà chưa đáp lễ được, Thật tệ. Mong có ngày tái ngộ
Tau ở nhà tau, tau nhớ mi
Nhớ mi, tau phải bước chân đi
Không đi, mi bảo là không đến
Đến thì mi bảo.. đến mần chi
Mần chi, tau đã mần chi được
Mần được thì tau đã mần đi