Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Cảm ơn mời bạn vào nhà!

1 khách và 0 thành viên

Xem hàng ngày

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hãy chát với tôi

    • (Nguyễn Thị Thu Hà)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Videoplayback_.flv TIEN_NGUOI_DI.swf 1422013.jpg Ngay_tet_que_em_ht.swf Bv4__Copy.swf Baner_Tet_1.swf CHUC_MUNG_NAM_MOI_20136.swf Xuan1.swf HAPPY_NEW_YEAR_ht.swf HappyNewYear_2013.swf GS_2012.jpg New_Folder_22.swf

    Nhạc khúc Trịnh Công Sơn

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Soạn thảo trực tuyến
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Thu Hà (trang riêng)
    Ngày gửi: 20h:52' 21-02-2009
    Dung lượng: 1.8 KB
    Số lượt tải: 18
    Số lượt thích: 0 người
    Nguyễn Thị Thu Hà - Trường THCS Nguyễn Huy Tưởng

    Bài 1: Tuổi đá buồn - Hồng Nhung
    Bài 2: Hạ trắng - Khánh Ly
    Bài 3: Bống bồng ơi!
    Avatar

    Tuổi đá buồn

    Trịnh Công Sơn, 1961


    Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang
    Từng ngón tay buồn, em mang em mang
    Đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn
    Còn ai, còn ai, đóa hoa hồng cài lên tóc mây
    Ôi đường phố dài
    Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm
    Ru em nồng nàn, ru em nồng nàn

    Trời còn làm mây, mây trôi lang thang
    Sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh
    Như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai đóa hoa hồng vùi quên trong tay
    Ôi đường phố dài
    Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm
    Ru em giận hờn, ru em giận hờn

    Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
    Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi
    Tuổi buồn em mang đi trong hư vô
    Ngày qua hững hờ

    Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
    Từng phiến mây hồng em mang trên vai
    Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi
    Quay tận cuối trời

    Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang
    Từng gót chân trần, em quên em quên
    Ôi miền giáo đường ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai, đóa hoa hồng tàn hôn lên môi
    Em gầy ngón dài
    Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm
    Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.

    SCAN by you.

    Hạ trắng

    Trịnh Công Sơn, 1961


    Gọi nắng
    Trên vai em gầy đường xa áo bay
    Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say
    Lối em đi về trời không có mây
    Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy

    Gọi nắng
    Cho cơn mê chiều nhiều hoa trắng bay
    Cho tay em dài gầy thêm nắng mai
    Bước chân em về nào anh có hay
    Gọi em cho nắng chết trên sông dài

    Thôi xin ơn đời
    Trong cơn mê này
    Gọi mùa thu tới
    Tôi đưa em về
    Chân em bước nhẹ
    Trời buồn gió cao
    Đời xin có nhau
    Dài cho mãi sau
    Nắng không gọi sầu
    Áo xưa dù nhàu
    Cũng xin bạc đầu
    Gọi mãi tên nhau

    Gọi nắng
    Cho tóc em cài loài hoa nắng rơi
    Nắng đưa em về miền cao gió bay
    Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây
    Gọi tên em mãi suốt cơn mê này.

    IMG_0374 by you.

    Bống bồng ơi

    Trịnh Công Sơn, 1993


    Nắng vàng em đi đâu mà vội
    Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi
    Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi
    Em đi đâu mà vội
    Bống lòng suối thảnh thơi
    Em đi đâu mà vội
    Bống đùa bống đùa chơi
    Em đi đâu mà vội mà vội
    Bống này bống nhỏ nhoi

    Ngày bống mẹ bồng nhẹ quá tơ tằm
    Lay nhẹ bồng bông
    Lay nhẹ đóa hồng nhung

    Nắng vàng em đi đâu mà vội
    Mà vội bống bồng bống bồng ơi
    Mà vội gió vàng gió vàng ơi
    Em đi đâu mà vội
    Bống hồng bống hồng lay
    Em đi đâu mà vội
    Sương mù tóc mẹ trôi
    Em đi đâu mà vội mà vội
    Bống này bống là ai.

    No_avatar

    Có những câu hát bất chợt thoảng qua tai khi ta đi trên đường bỗng làm trái tim thổn thức, bâng khuâng, nhiều khi là giật mình vì giọng hát kia như đang nói hộ lòng mình. Âm nhạc nhiều khi làm cho người ta bật khóc vì nó nói đựơc những điều mà ta chỉ có thể trải nghiệm bằng cảm nhận của riêng mình…


    Mưa dưới hiên một quán cafe ven đường.

    Mưa, mưa sáng những ngày thu. Hà nội ướt, Hà nội lành lạnh. Đi trên đường, những hạt mau, thưa rơi nhoà trên mặt, bỗng từ đâu những câu hát ấy, mênh mang…, miệt mài… dội lại trong tâm trí. Từ một quán café bên đường? Hay từ trong tâm tưởng của một tâm hồn đang dồn nén bởi những cô đơn giờ đây được không gian bàng bạc mưa khai mở? Không biết, và cũng ko cần biết nữa.

    Những câu hát như những lời ru miệt mài đưa bước em đi về một miền giáo đường, mà có lẽ là một miền ký ức mông lung…


    Trời còn làm mây, mây trôi lang thang …
    Đoá hoa hồng vùi quên trong tay
    Ôi đường phố dài
    Lời ru miệt mài…

    Em mang trên tay những bông hồng hay mang tình một tình yêu, mang mà như quên, như cố quên, một sự vùi lấp những ký ức, những kỷ niệm đã làm em buồn “ru em giận hờn, ru em giận hờn..”


    Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
    Từng phiếm mây hồng, em mang trên vai
    Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời..

    Đời người như một giấc mộng phù du, như một điều gì đó không thật, đứng bên bờ vực của nỗi vui và cơn buồn sầu như từ kiếp trước. Tuổi em buồn, tuổi ta buồn hay cuộc đời chúng ta buồn như chiếc lá kia mỏng manh vô định. Em không biết, ta cũng không biết…


    Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang,
    Từng gót chân trần, em quên, em quên
    Ôi miền giáo đường, ngày chủ nhật buồn
    Còn ai còn ai…

    Âm điệu mênh mang trải dài suốt bài hát gợi cho ta những cảm xúc thật khó nói được bằng lời. Đời người, ai tránh được những khổ đau.


    “Đoá hoa hồng tàn hôn lên môi… Lời ru miệt mài... ngàn năm, ngàn năm..”

    Có những người như mang trong lòng khổ đau, sầu nhớ từ kiếp trước, để rồi khi nghe những âm điệu mênh mang ấy lại giật mình như đang nhớ lại điều gì không thực mà sao lại khiến ta buồn đến lạ


    Ôi đường phố dài lời ru miệt mài...Ngàn năm..ngàn năm..

    • Theo 24h
    Avatar

    Trịnh nhé, những hẹn hò từ nay khép lại...

    TuanVietNam) - Dù là đang trong tâm trạng cáu giận hay bực bội, buồn phiền hay vui vẻ hạnh phúc, khi nghe Trịnh cất lên những ca từ của Như một lời chia tay, đều thấy lòng mình dịu lại, bồng bềnh nhẹ nhàng như mây. Và phơn phớt buồn, một nỗi buồn cũng dịu nhẹ quấn quít như sương, như khói. 

     Hai mươi tuổi, với những cú sốc đầu đời tưởng như không gượng dậy nổi, tôi đến với nhạc Trịnh như một nỗi tình cờ ám ảnh, về tình yêu, thân phận và kiếp người. Hàng đêm không ngủ, với không gian tĩnh lặng, tiếng nhạc Trịnh vặn vừa đủ không ru con người vào cõi mộng. Mà cũng tưởng mình như hạt bụi nào đó hóa kiếp xuống trần làm kiếp rong chơi.

    Trịnh từng viết: "Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau."

    Nguồn: photo.net


    Đôi khi tôi cứ nghĩ, cuộc đời ông, gắn liền với tiếng nhạc, như "loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau", phải chăng cũng là một định mệnh?

    Không định mệnh, có thể người nhạc sĩ tài hoa năm nào đã trở thành một vận động viên thể thao, để rồi chìm nghỉm giữa đời như tiếng thở dài trăm năm. Định mệnh, với cú ngã và cơn bệnh nặng kéo dài hai năm, đã đưa ông đến âm nhạc như "một khúc quanh của số phận." Tất cả đều vì tình yêu với cuộc sống. Và đáp lại những gì ông muốn bày tỏ với cuộc đời, đời đã cho ta thế - một người nhạc sĩ tài hoa.

    Đem triết học vào những ca khúc của mình, "Trịnh Công Sơn đã đúc kết cho mình một cái nhìn phù du về cuộc sống, một cái lẽ vô thường của đời người, để từ đó, mùi Thiền đã bàng bạc trong một số tác phẩm anh." (Trần Tuyết Hoa).

    Ca khúc của Trịnh xoay quanh ba chủ đề chính: Con người, thân phận, và tình yêu. Nhưng trừ một số ca khúc thể hiện rõ ràng chủ đề của nó, đôi khi, những ranh giới con người – thân phận - tình yêu cũng trở nên quá mong manh và bị xóa nhòa.

    Có người từng nói sự cảm nhận mỗi bài hát với người hát và người nghe thường khác nhau, tâm trạng của người nghe thế nào thì họ sẽ đặt mình trong ca khúc đó như vậy. Điều đó thường đúng khi nghe các ca khúc của Trịnh, nhưng Như một lời chia tay lại là một cảm xúc hoàn toàn riêng biệt.

    Dù là đang trong tâm trạng cáu giận hay bực bội, buồn phiền hay vui vẻ hạnh phúc, khi nghe Trịnh cất lên những ca từ ấy, đều thấy lòng mình dịu lại, bồng bềnh nhẹ nhàng như mây. Và phơn phớt buồn, một nỗi buồn cũng dịu nhẹ quấn quít như sương, như khói.

    Nguồn: zda.com


    "Càng yêu ta càng thấy: có tình yêu thì khó mà mất tình thì quá dễ. Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác cũng đang đau khổ vô cùng.

    Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau. Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề."

    Mỗi khi nghe những lời nhẹ :thoảng như gió vội”, hơi buồn bã và run rẩy của ông, tôi cũng nghĩ: phải chăng cũng có người đang hạnh phúc, và như thế, không còn trách móc, không còn hờn giận, bỗng thấy như "thân nhẹ nhàng như mây”.

    Nhạc sĩ Văn Cao có nói: "Trịnh Công Sơn là người thơ ca (Chantre) bởi ở Sơn, nhạc và thơ quyện vào nhau đến độ khó phân định cái nào là chính, cái nào là phụ".

    Như một lời chia tay chính là thể hiện một Trịnh Công Sơn thi ca nhất, với những lời hát, như những vần thơ bàng bạc tính triết lý "nhẹ nhàng mà ai ai cũng có thể hiểu được như ca dao hoặc những lời ru con của mẹ." Đó là những triết lý về tình yêu:

    Tình như nắng vội tắt chiều hôm
    Tình không xa nhưng không thật gần
    Tình như đá, hoài nỗi chờ mong
    Tình vu vơ cho ta muộn phiền

    Như một lời chia tay, theo như ba đề mục lớn mà mọi người phân loại trong nhạc Trịnh, thì nó là một kiệt tác về tình yêu. Nhưng không hiểu sao, mỗi khi nghe bài hát này, tôi đều nghĩ nó còn liên quan đến thân phận.
     

    Nguồn: tcs-home.org


    "Phải chờ đến lúc soi gương nhìn thấy tóc không còn mang mầu xanh cũ nữa, mới nhận ra được hết nỗi khát khao được yêu thương mãi mãi con người và cuộc sống"
    – có thể đây là một lời chia tay với cuộc sống đầy yêu thương, bởi "cuộc sống không thể thiếu tình yêu":

    Muốn một lần tạ ơn với đời
    Chút mặn nồng cho tôi
    Có những lần nằm nghe tiếng cười
    Nhưng chỉ là mơ thôi

    Trịnh chọn cho mình một kiếp sống cô đơn, nhưng trong kiếp sống ấy, đã có rất nhiều người đồng cảm với ông, rất nhiều người dành cho ông một tình yêu vô hạn, trong sáng và thánh thiện.

    Tôi thích câu nói "Chúa đóng cửa này thì mở cửa khác cho con", cánh cửa đời tưởng như đã khép chặt với Trịnh, với những cơn bệnh ác nghiệt đến tình cờ, và cũng một phần do chính ông tạo ra (để trốn và phản đối việc đi lính), nhưng tạo hóa cũng thật công bằng, khi cánh cửa nghệ thuật lại chợt mở toang với ông.

    Đáp lại sự ưu vi của tạo hóa, tuy trong tình yêu, Trịnh chọn cách sống khép lòng, nhưng thế gian này, mấy ai đếm được có bao người tri kỷ với Trịnh?

    Nhạc Trịnh kén người nghe, và kén cả người hát. Tôi vẫn tự cho mình cái hà khắc khi nghe nhạc Trịnh bằng giọng ca liêu trai Khánh Ly về những ca khúc phản chiến, thân phận và kiếp người, nghe Hồng Nhung "phiêu" tột cùng với Đóa hoa vô thường và trong trẻo với những ca khúc về Bống, nghe Khắc Triệu lãng tử Trong nỗi đau tình cờ, nghe Quang Dũng trầm ấm với Biển nghìn thu ở lại, Đêm thấy ta là thác đổ, nghe Saxophone Trần Mạnh Tuấn khắc khoải với Hạ trắng

    Có thể với nhạc Trịnh, Khánh Ly là đỉnh cao muôn trượng khó với tới, nhưng nghe những ca khúc của Trịnh, do chính ông thể hiện, tôi luôn "tìm thấy sự yên tĩnh trong chính bản thân mình." Ông hát những ca khúc của mình, nhẹ nhàng, run rẩy như tiếng thì thầm tâm sự, người ta có cảm tưởng như thấy từng nhịp thời gian lặng lẽ, những rung động vi diệu trong từng hơi thở, những nỗi xúc động vì nhớ nhung da diết, khắc khoải…

    Những Tôi ơi đừng tuyệt vọng, Xin trả nợ đời, Giọt lệ thiên thu, Có một ngày như thế và nhất là Như một lời chia tay cứ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng ngấm dần vào từng “sát na” nhỏ bé của tâm hồn, dịu dàng đấy, nhẹ nhàng đấy mà cũng không nguôi khắc khoải:

    Những hẹn hò từ nay khép lại
    Thân nhẹ nhàng như mây
    Chút nắng vàng chiều nay cũng vội
    Khép lại từng đêm vui...

    Nếu chỉ có thế, thì đó là thân phận, hay tình yêu? Cũng có thể đó là thân phận lắm chứ? Có thể là một tiếng chia tay từ giã cuộc đời này. Nếu quả có thế, thì đây là một cuộc chia tay nhẹ nhàng và thanh thản, như một cuộc dạo chơi, không hề đau đớn.

    "Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, ngày mai lại mất nhau. Sống thì có hẹn hò hôm nay hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước." Trịnh đã dự cảm về chuyến đi của mình như thế, năm năm trước khi ông gửi thân về với cát bụi.

    Cho đến giờ, tôi vẫn tưởng đó là cuộc dạo chơi, cuộc ú tìm đùa vui, khi ông chia tay đời đúng 1-4, như một lần định mệnh nữa của tạo hóa. "Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người."

     
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓