Bài viết đạt giải nhì cuộc thi: VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 38

Con Đào Ngọc Thùy Linh (lớp 8D THCS Nguyễn Huy Tưởng, Đông Anh, Hà Nội) 2 lần liên tiếp đoạt giải. Năm ngoái bạn giành giải Khuyến khích, năm nay giành giải Nhì.
Trái Đất, năm 4126, Lịch Gió.
Các bạn trên Trái đất thân mến !
Mong rằng các bạn không quá ngạc nhiên hay bất ngờ khi nhận bức thư này.
Tôi là Gió.
Tôi là kẻ truyền tin trung thành và tận tuỵ.
Tôi đi khắp nơi nơi, đi suốt đêm ngày, tôi thấy tất cả và tôi biết hết.
Chắc hẳn các bạn đều không biết rằng: Tôi là kẻ làm thuê.
Người thuê tôi là cả khoảng trời xanh, là đại dương vô tận, là núi đồi, thảo nguyên, là đồng bằng rộng lớn phù sa màu mỡ… Trời xanh thuê tôi nâng cánh chim bay, đưa tiếng chúng ca vang xa làm vui cuộc sống con người, trả cho tôi không gian bao la để mặc sức tung bay. Đại dương thuê tôi đưa đi niềm vui của những dân chài, và cho tôi vị mặn nồng của biển. Núi đồi, thảo nguyên thuê tôi đưa tiếng ca, lời hát, cho tôi mùi hương cây cỏ và nụ cười trên những khuôn mặt tần tảo. Đồng bằng rộng lớn thuê tôi đưa hương hoa và đưa đi thông tin về sự phát triển không ngừng, không nghỉ, hứa sẽ cho tôi bầu không khí trong lành để thoải mái vui chơi...
Các bạn sẽ thấy ganh tị với tôi đấy, vì chính tôi cũng biết rằng điều kiện lao động của mình thật là tuyệt vời. Nhưng các bạn biết không ? Chúng ta đều đã nhầm to vì thực chất điều đó đã không như tôi mong muốn, ngược lại, nó làm cho tôi vô cùng day dứt, băn khoăn. Tôi chợt nhận ra rằng, khi đang viết bức thư này, dù rất vô tình thôi, tôi là người có lỗi. Các bạn sẽ không nhìn thấy tôi trên bầu trời rộng lớn, nhưng vẫn nghe thấy tiếng chim ca. Khi đó, tôi đã vô tình đưa cả đám mây bụi khói, từ các nước đang phát triển công nghiệp, tôi đã dưa chúng đi khắp nơi, để rồi tôi phải giật mình và chợt nghĩ : Những người đang phải sống và làm việc dưới bầu không khí này, họ sẽ ra sao ? Tôi đã tới tận đồng bằng, nơi tôi được thuê để đưa thông tin về quá trình phát triển để tìm câu trả lời. Và, các bạn có thể hình dung được không, khi lướt đi trên đất liền, tôi chỉ thấy lưa thưa vài khoảng trống trong sạch nhỏ nhoi giữa trập trùng tầng khói. Những công nhân lao động ở đó, lâu dài, mắc những căn bệnh mà các bạn thường hay gọi là ung thư và bệnh mãn tính. Họ dần kiệt sức và sớm qua đời vì chúng. Những người lao động vắt sức mình và gục ngã khi chưa hề chạm tới cái gọi là cuộc sống tốt đẹp cho họ và cho cả gia đình họ. Tôi đã đi. Bằng tính tò mò và sự đa mang, tôi đã tới và len lỏi vào từng ngóc ngách trên những khu mỏ lớn. Và , dù các bạn không hề nhận biết, thì tôi vẫn tồn tại ở đó, tôi vẫn tồn tại trong môi trường đầy khí độc, cùng với những thợ mỏ và kĩ sư, tôi ở đó và tôi chứng kiến cả khu lò rung chuyển, ngọn lửa bùng lên cùng tiếng nổ vang trời trong không biết bao nhiêu ngày định mệnh. Bao sinh mạng đã mất đi, bao nước mắt rơi và bao nhiêu tiếng khóc thấm cả bầu trời… Vô tình thôi, tôi lại mang chúng đi, chúng thấm cả trong lòng tôi và tôi cũng khóc, tôi gửi nước mắt mình trong những cơn mưa…
Các bạn sẽ thấy tôi khi đứng trên nhứng toà nhà chọc trời mà các bạn, bằng tài năng và sức lực, đã xât dựng nên. Tôi ở đó, ở nơi mà với tầm mắt của mình, tôi có thể bao quát cả thế giới. Và, khi đọc những dòng tôi đang viết, các bạn sẽ hiểu tôi kinh ngạc đến thế nào khi nhìn thấy không phải một, không phải mười, không phải trăm, nghìn mà là hàng trăm triệu đứa trẻ phải lao động trong điều kiện độc hại. Chúng phải kiếm sống khi còn quá nhỏ, không được đi học và hoàn toàn không biết tới tuổi thơ… Tôi biết tất cả và không thể giúp gì…Tôi không phải là các bạn, tôi cứ mãi mang nỗi buồn khôn tả tiếp tục đi, và không hiểu từ bao giờ tôi đã ra tới biển…
Khi đang viết bức thư này tôi biết rằng mình là người có lỗi. Nhưng tôi phải viết và tôi không mong nhận từ các bạn sự bao dung, tôi phải viết lên những điều suy nghĩ tự đáy lòng mình. Tôi biết rằng trên đại dương này, tôi đã mang đến cho các bạn bao đau thương. Các bạn có biết không? Mỗi khi những cánh buồm ra khơi vươn rộng, tôi lại thấy tung tăng hào hứng. Tôi đưa những con thuyền cũ kĩ , ọp ẹp ra khơi và hối hận… Lẽ ra, với những con thuyền như thế, họ nên ở lại, họ không nên đi quá xa, để khi cơn bão phũ phàng nổi lên không định trước, họ phải ở lại đáy biển mãi mãi, chiếc tàu cũ thiếu điều kiện liên lạc bị vặn nát tan… Tin đầy mẻ lưới mà tô
i đưa lại trở thành tin đau xót, lại trở thành tin mang lại nỗi buồn cho bao người… Các bạn sẽ rất rất giận tôi, và kẻ làm thuê cũng rất giận mình. Tôi đã đến, và chắc các bạn cũng đoán được phải không ? Tôi tới nơi có thể tìm được hương hoa thơm ngát- thảo nguyên mênh mông. ở đây, tôi đã viết bức thư này và suy nghĩ rất nhiều về các bạn. Nếu như những nhà máy của các bạn có thêm điều kiện bảo hộ lao động, những công nhân sẽ không phải xa lìa cuộc sống quá sớm, họ sẽ có thêm thời gian với gia đình và cuộc sống của họ có lẽ sẽ tốt đẹp hơn. Nếu như những nhân viên kĩ thuật làm việc cẩn thận hơn và khu lò đảm bảo an toàn hơn một chút thì những vụ nổ sẽ không sảy ra và tôi cũng không phải mang nhiều mầm độc hại đi khắp nơi, các bạn sẽ đều vui vẻ và tôi cũng vô cùng hạnh phúc. Nếu như con thuyền kia là những con tàu cá có hệ thống liên lạc nhạy bén, họ sẽ mang đầy mẻ cá trở về, tôi sẽ là kẻ truyền tin vui đúng nghĩa. Nếu như, dù chỉ là đôi khi, các bạn để ý tới trẻ thơ, quan tâm hơn tới chúng, chúng sẽ là hi vọng của tương lai… Vâng, nếu như, nếu là như thế, ngọn gió làm thuê này sẽ được làm việc đúng khả năng và những điều tốt đẹp tôi có sẽ dư thừa để đưa đi khắp nơi tặng cho các bạn. Hẳn là các bạn đồng ý đúng không?
Hi vọng rằng khi các bạn nhận được bức thư này, các bạn sẽ hiểu được tâm sự của kẻ làm thuê. Hi vọng rằng trong tương lai không xa tới, các bạn sẽ sống và làm việc trong điều kiện thuận lợi hơn. Hi vọng rằng chỉ ít thời gian nữa thôi, tôi, trong mắt các bạn, sẽ là cơn gió biểu tượng cho niềm vui và hạnh phúc…
Thật cảm ơn vì các bạn đã chú ý tới mọi vật xung quanh, cảm ơn vì các bạn đã nghe tôi nói. Xin các bạn hãy lần nữa lắng nghe trong không trung, các bạn sẽ thấy tiếng tôi thầm chúc, chúc cho các bạn và tôi, chúng ta sẽ có một ngày mai mới. Chào tạm biệt và hẹn gặp lại trong một bức thư mừng không xa
Ngọn gió yêu sự thật Windy
Nguyễn Thị Thu Hà @ 01:40 22/05/2012
Số lượt xem: 8508
- Trao giải viết thư UPU lần thứ 40 (10/05/12)
- THỂ LỆ CUỘC THI VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 41 - NĂM 2012 (14/01/12)
- Gặp cô học trò gửi thư cho đạo diễn Trương Nghệ Mưu (25/04/10)
- Lời Người xin khắc ghi (29/05/09)
- Mùa thu (02/04/09)
Gặp cô học trò gửi thư cho đạo diễn Trương Nghệ Mưu
Được biết cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 - Việt Nam 2010 có chủ đề “Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao việc hiểu biết và tự bảo vệ mình trước căn bệnh AIDS là quan trọng”. Tham dự cuộc thi, em Hồ Thị Hiếu Hiền, học sinh lớp 6/9 Trường THCS Tây Sơn, Đà Nẵng, đã viết bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu với mong muốn đạo diễn làm một bộ phim về căn bệnh AIDS.
Bức thư gửi đến người đạo diễn nổi tiếng thế giới đã mang lại giải nhất cho Hiếu Hiền - cô học trò nổi tiếng ở Trường THCS Tây Sơn từ khi mới bước chân vào trường vì thành tích học tập xuất sắc toàn diện của mình.
“Là lớp trưởng lớp 6/9. Điểm học tập trung bình môn 9,6, không có môn nào dưới 9,0. Dẫn đầu khối học sinh lớp 6 và luôn đạt giải nhất, nhì trong các cuộc thi chọn học sinh giỏi Văn, Toán, Tiếng Việt ở nhà trường”, “Cô bé lớp trưởng điềm đạm, luôn xử lý chín chắn và rất thông minh những tình huống xảy ra trong lớp học, là một em học sinh mà cả thầy cô và bạn bè đều tin tưởng. Trước khi vào học Trường THCS Tây Sơn, em từng là một liên đội trưởng xuất sắc ở bậc tiểu học”.
Đó là vài nét về “lý lịch trích ngang” của Hiếu Hiền từ nhận xét của cô giáo bộ môn Văn và cô chủ nhiệm.
Nhưng có lẽ điều gây ấn tượng với chúng tôi về Hiếu Hiền trước khi gặp cô học trò nhỏ này chính là nét chữ rất đẹp, những nét đều tăm tắp, chạy liền nhau trên trang thư tạo thiện cảm ngay với người đọc. Đến khi gặp Hiếu Hiền, chúng tôi càng thêm thiện cảm về một cô học trò nhỏ nhưng rất cá tính.
Chia sẻ thêm về bí quyết để có được thành tích học tập xuất sắc toàn diện tất cả các môn, đặc biệt là môn Tập làm văn, Hiếu Hiền nở nụ cười hồn nhiên: “Em không chỉ cố gắng chăm học mà còn chăm... chơi, chẳng hạn như xem phim. Những quyển sách, những bộ phim vừa để giải trí vừa cho mình thêm nhiều những cảm nhận, những kiến thức rất thú vị. Bố em là bộ đội nên hay đi công tác xa. Mẹ em là giáo viên. Bố mẹ dạy em tự lập trong việc học, sắp xếp giờ học, giờ chơi hợp lý. Em không có bí quyết đặc biệt để học giỏi môn Văn nhưng em rất thích đọc sách. Có lẽ nhờ đó mà em diễn đạt được trôi chảy các ý trong bài tập làm văn”.
Hiện nay chúng tôi chưa thể đọc hết toàn bộ bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu của Hiếu Hiền vì theo cô Hồ Thị Bích Trâm - hiệu trưởng Trường THCS Tây Sơn thì “Bức thư cần được bảo mật trước khi được Ban Tổ chức cuộc thi tại Việt Nam gửi nguyên văn kèm theo bản dịch tiếng Pháp tham dự cuộc thi cấp quốc tế”.
Theo như tiết lộ từ cảm nhận của giáo viên trưởng bộ môn văn trường THCS Tây Sơn, cô Phạm Thị Phong thì đó là: “Một bức thư mà khi đọc những dòng đầu tiên thì rất bình thường, không ấn tượng lắm ngoài nét chữ rất đẹp. Nhưng càng đọc càng cảm thấy rất cuốn hút vì lối dẫn dắt của bức thư và những ý nghĩ vừa hồn nhiên, vừa sáng tạo, bố cục rất chặt chẽ. Đặc biệt là cái kết sâu lắng khiến người đọc không thể không suy nghĩ”.
Gương mặt thông minh, lối trò chuyện trong sáng nhưng hết sức chững chạc, Hiếu Hiền thuyết phục chúng tôi về khả năng hiểu biết của em về căn bệnh thế kỷ. Em chia sẻ: “Qua những giờ học ngoại khóa ở trường và tìm hiểu thêm trên mạng Internet, em có được hệ thống kiến thức về căn bệnh thế kỷ AIDS và đã lồng ghép trong bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu, một người mà em rất hâm mộ. Ai cũng biết căn bệnh thế kỷ AIDS nhưng dường như không phải ai cũng hiểu rõ những kiến thức về bệnh cũng như cách bảo vệ mình trước căn bệnh một cách đúng đắn. Em đã thử đi thực tế, hỏi han nhiều người để nhận thấy điều đó. Em tin vào sức mạnh của phim ảnh chất lượng có thể dễ dàng chuyển tải những thông điệp về căn bệnh thế kỷ đến với mọi người, đi vào đời sống. Em viết thư cho một đạo diễn ở châu Á cũng vì châu Á là châu lục có nhiều bệnh nhân mắc nhiễm HIV nhất thế giới”.
Bài và ảnh: Khánh Hiền