Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Cảm ơn mời bạn vào nhà!

2 khách và 0 thành viên

Xem hàng ngày

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hãy chát với tôi

    • (Nguyễn Thị Thu Hà)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Videoplayback_.flv TIEN_NGUOI_DI.swf 1422013.jpg Ngay_tet_que_em_ht.swf Bv4__Copy.swf Baner_Tet_1.swf CHUC_MUNG_NAM_MOI_20136.swf Xuan1.swf HAPPY_NEW_YEAR_ht.swf HappyNewYear_2013.swf GS_2012.jpg New_Folder_22.swf 20_11_2012.swf Tho_Bai_ca_dao_chieu_Ng_Duc_Nhon_Hong_Van_ngam.mp3 Duy_Khanh_Thu_Khoc_Tinh_Sau.mp3 1581.swf Tho_Chi_La_Nhanh_Phu_Van_Yen_Son_Bao_Cuong_ngam.mp3 ATho_Doi_Dep_Ng_Trung_Kien_Thu_Huong_ngam.mp3 Tho_NDN_Sau_mot_dem_say_Ng_Duc_Nhon__Hong_Van_ngam.mp3 Tho_NDN_Muoi_Nam_No_Nan_NG_DUC_NHON_Hong_Van_Ngam.mp3
    Gốc > Bình thơ, văn >

    THƠ VUI TẶNG MẸ VỢ

    THƠ VUI TẶNG MẸ VỢ

    Trần Đăng Khoa

    Mẹ từng lặn lội suốt đời

    Trên những cánh đồng hoang dại

    Tìm ánh trăng non ngàn xưa

    Toả mát màu da con gái

    Mẹ vượt qua bao đỉnh núi

    Trập trùng rừng mộng suối mơ

    Chọn những sắc hoa đẹp nhất

    Làm nên làn môi thơm tho

    Rồi mẹ ngược miền thiếu nữ

    Lọc từng nét đẹp vẻ xinh

    Kiếm nỗi dịu dàng muôn thuở

    Chuốt nên vóc dáng con mình

    Mẹ trao thiên thần của mẹ

    Cho một chàng trai nghèo nàn

    Thế là con thành ông chủ

    Bỗng nhiên giàu nhất thế gian…

    1998

    Lời bình:

            Trên đời này, ai cũng có hai người mẹ. Nếu sinh ra là trai, ta còn có mẹ vợ; là gái, ta còn có mẹ chồng. Mẹ vợ, mẹ chồng cũng ân đức cao dày như mẹ đẻ, đáng ngợi ca nhiều mới phải. Thế mà nghệ thuật, thơ ca hãy còn nặng nợ! Thơ về mẹ chồng, kể cũng đã có mấy bài hay. Còn mẹ vợ? Bài này của nhà thơ Trần Đăng Khoa có lẽ vẫn đang là của hiếm. Với cái nhìn mới mẻ và sắc sảo, nhà thơ đã đánh giá đối tượng bằng giác độ thẩm mĩ, bằng sự cảm nhận về cái đẹp. Từ đó, hoá thân vào nhân vật trữ tình chàng rể, anh đã nói đúng vào đặc trưng của phái đẹp. Trên cái nền ấy, chàng rể mới có thể phát ngôn một cách đích đáng nhất về công lao to lớn của mẹ vợ. Đó là công mẹ sáng tạo ra công trình cái đẹp cho riêng chàng thụ hưởng. Ba khổ thơ đầu, tưởng tượng về quá khứ, chàng rể hình dung ra và đặt mẹ trong một trường hoạt động giữa không gian bao la và thời gian đằng đẵng. Mẹ đã “lặn lội suốt đời” trải bao gian lao vất vả để “tìm ánh trăng non ngàn xưa”, rồi “vượt qua bao đỉnh núi” nơi “rừng mộng sối mơ” để “chọn những sắc hoa đẹp nhất”, lại “ngược miền thiếu nữ” thơ mộng, xa xôi để “lọc từng nét đẹp vẻ xinh” mà dồn tụ vào đây…Nghĩa là, toàn những thứ kết tinh quý hiếm của thiên nhiên tạo hoá. Tác giả khéo đặt hàng loạt động từ đứng đầu câu: tìm, kiếm, lọc, chọn để diễn tả sự dày công, chắt chiu, cần mẫn…Rồi bằng tất cả sự công và tài hoa của một người nghệ sĩ, mẹ đã “chuốt nên” hình hài, “vóc dáng con mình” tuyệt đẹp. Ở đây, quan niệm thẩm mĩ hiện đại “nhất dáng, nhì da, thứ ba khuôn mặt” được gợi ra từ “màu da con gái”, từ “làn môi thơm tho” và từ “nét dịu dàng muôn thuở”. Đúng là cả một lâu đài nhan sắc. Lại thấy, mọi tưởng tượng, mọi lời thơ hoa mĩ đều cất cánh từ hiện thực. Thực tế cho hay, mẹ vốn biết cái lẽ “trai tài- gái sắc”, nên sinh con gái ra, mẹ đã cùng bố nuôi dưỡng, dạy bảo đủ điều “công- dung- ngôn- hạnh”. Còn việc làm đẹp, làm duyên cho con quả là thiên chức của mẹ: chăm chút, trau tria từng li từng tí; từ bước đi dáng đứng, đến hàm răng mái tóc , cho đến ánh mắt, nụ cười…Mà đâu phải ngày một ngày hai. Xin thưa, phải hơn hai mươi năm ròng, cục cưng của mẹ mới thành một thiếu nữ đẹp xinh, duyên dáng. Và, …đến lúc, cái công trình thẩm mĩ ấy đạt vào chuẩn đẹp nhất, mẹ đã “trao” của báu này cho chàng rể. Đến khổ cuối mới là thơ vui. Vui mà không đùa. Đằng sau cách nói thậm xưng, dí dỏm là cả một sự chân tình. Có người băn khoăn dùng chữ “trao” có quá nhẹ nhàng, đơn giản? Không đâu! Mẹ biết chọn mặt mà gửi… “thiên thần của mẹ” chứ. Truyện Kiều chẳng đã dạy “Nuôi con những ước về sau/ Trao tơ phải lứa, gieo cầu đáng nơi”. Cha mẹ nào chẳng vậy. Chữ “thiên thần” đặt vào đây vừa tôn vinh được công lao của mẹ vợ vừa tự hào về cái đẹp ở vợ mình theo cái lí vững chãi “Thế gian đẹp nhất là người tôi yêu”. Tất nhiên! Còn ai đẹp hoa hậu, á hậu ở đâu…mặc! Tự nhận mình là “chàng trai nghèo nàn” cũng là cách nói khiêm nhường và hợp lẽ, cốt để đối chọi, làm bật nổi sự giàu có ở trong câu kết: “Thế là con thành ông chủ Bỗng nhiên giàu nhất thế gian…” “Bỗng nhiên”: một một sự chuyển hoá mau lẹ về chất. Từ chỗ nghèo nàn, tay trắng, nhờ ơn mẹ mà con đã có tất cả: có người đẹp, có tình yêu, có hạnh phúc- hồng nhan tri kỉ suốt đời…Của vô giá! Vàng bạc, châu báu dẫu có bao nhiêu nào có đổi mua được. “Giàu nhất thế gian” cũng phải. Thật là vui vẻ, lạc quan: cả một bầu trời hạnh phúc mở ra!

               Có một điều ngoài văn bản khá thú vị: khi cho ra đời bài thơ này, năm 1998, Trần Đăng Khoa chưa phải đã “giàu nhất thế gian”. Thế mà anh vẫn thực hiện được cái thiện ý: thay mặt tất cả các chàng rể vái tặng các bà mẹ vợ bằng “những dòng thơ tươi xanh” này. Bài thơ sẽ nhận được sự “đồng tình, đồng ý”, sự đồng cảm sẻ chia của họ. Nếu không tin, các cô, các chị, cả các bà nữa, hãy mời phu quân đọc bài thơ và lời bình này xem!

    Phạm Văn Chữ


    Nhắn tin cho tác giả
    Lương Sỹ Hiệp @ 21:23 12/07/2011
    Số lượt xem: 2234
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    Chào cô Thu Hà!

    Thành viên mới xin gia nhập diễn đàn và ra mắt thành viên!

     
    Gửi ý kiến