Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Cảm ơn mời bạn vào nhà!

0 khách và 0 thành viên

Xem hàng ngày

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hãy chát với tôi

    • (Nguyễn Thị Thu Hà)

    Ảnh ngẫu nhiên

    Videoplayback_.flv TIEN_NGUOI_DI.swf 1422013.jpg Ngay_tet_que_em_ht.swf Bv4__Copy.swf Baner_Tet_1.swf CHUC_MUNG_NAM_MOI_20136.swf Xuan1.swf HAPPY_NEW_YEAR_ht.swf HappyNewYear_2013.swf GS_2012.jpg New_Folder_22.swf
    Gốc > Sáng tác của học sinh trường Nguyễn Huy Tưởng >

    Bài viết đạt giải nhì cuộc thi: VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 38

     

                  

     


      Con Đào Ngọc Thùy Linh (lớp 8D THCS Nguyễn Huy Tưởng, Đông Anh, Hà Nội) 2 lần liên tiếp đoạt giải. Năm ngoái bạn giành giải Khuyến khích, năm nay giành giải Nhì. 

                                     Trái Đất, năm 4126, Lịch Gió.

                      Các bạn trên Trái đất thân mến !    

     Mong rằng các bạn không quá ngạc nhiên hay bất ngờ khi nhận bức thư này.    

       Tôi là Gió.

       Tôi là kẻ truyền tin trung thành và tận tuỵ.

    Tôi đi khắp nơi nơi, đi suốt đêm ngày, tôi thấy tất cả và tôi biết hết.     

    Chắc hẳn các bạn đều không biết rằng: Tôi là kẻ làm thuê.     

     Người thuê tôi là cả khoảng trời xanh, là đại dương vô tận, là núi đồi, thảo nguyên, là đồng bằng rộng lớn phù sa màu mỡ… Trời xanh thuê tôi nâng cánh chim bay, đưa tiếng chúng ca vang xa làm vui cuộc sống con người, trả cho tôi không gian bao la để mặc sức tung bay. Đại dương thuê tôi đưa đi niềm vui của những dân chài, và cho tôi vị mặn nồng của biển. Núi đồi, thảo nguyên thuê tôi đưa tiếng ca, lời hát, cho tôi mùi hương cây cỏ và  nụ cười trên những khuôn mặt tần tảo. Đồng bằng rộng lớn thuê tôi đưa hương hoa và đưa đi thông tin về sự phát triển không ngừng, không nghỉ, hứa sẽ cho tôi bầu không khí trong lành để thoải mái vui chơi...     

     Các bạn sẽ thấy ganh tị với tôi đấy, vì chính tôi cũng biết rằng điều kiện lao động của mình thật là tuyệt vời. Nhưng các bạn biết không ? Chúng ta đều đã nhầm to vì thực chất điều đó đã không như tôi mong muốn, ngược lại, nó làm cho tôi vô cùng day dứt, băn khoăn. Tôi chợt nhận ra rằng, khi đang viết bức thư này, dù rất vô tình thôi, tôi là người có lỗi. Các bạn sẽ không nhìn thấy tôi trên bầu trời rộng lớn, nhưng vẫn  nghe thấy tiếng chim ca. Khi đó, tôi đã vô tình đưa cả đám mây bụi khói, từ các nước đang phát triển công nghiệp, tôi đã dưa chúng đi khắp nơi, để rồi tôi phải giật mình và chợt nghĩ : Những người đang phải sống và làm việc dưới bầu không khí này, họ sẽ ra sao ? Tôi đã tới tận đồng bằng, nơi tôi được thuê để đưa thông tin về quá trình phát triển để tìm câu trả lời. Và, các bạn có thể hình dung được không, khi lướt đi trên đất liền,  tôi chỉ thấy lưa thưa vài khoảng trống trong sạch nhỏ nhoi giữa trập trùng tầng khói. Những công nhân lao động ở đó, lâu dài, mắc những căn bệnh mà các bạn thường hay gọi là ung thư và bệnh mãn tính. Họ dần kiệt sức và sớm qua đời vì chúng. Những người lao động vắt sức mình và gục ngã khi chưa hề chạm tới cái gọi là cuộc sống tốt đẹp cho họ và cho cả gia đình họ. Tôi đã đi. Bằng tính tò mò và sự đa mang, tôi đã tới và len lỏi vào từng ngóc ngách trên những khu mỏ lớn. Và , dù các bạn không hề nhận biết, thì tôi vẫn tồn tại ở đó, tôi vẫn tồn tại trong môi trường đầy khí độc, cùng với những thợ mỏ và kĩ sư, tôi ở đó và tôi chứng kiến cả khu lò rung chuyển, ngọn lửa bùng lên cùng tiếng nổ vang trời trong không biết bao nhiêu ngày định mệnh. Bao sinh mạng đã mất đi, bao nước mắt rơi và bao nhiêu tiếng khóc thấm cả bầu trời… Vô tình thôi, tôi lại mang chúng đi, chúng thấm cả trong lòng tôi và tôi cũng khóc, tôi gửi nước mắt mình trong những cơn mưa…     

    Các bạn sẽ thấy tôi khi đứng trên nhứng toà nhà chọc trời mà các bạn, bằng tài năng và sức lực, đã xât dựng nên. Tôi ở đó, ở nơi mà với tầm mắt của mình, tôi có thể bao quát cả thế giới. Và, khi đọc những dòng tôi đang viết, các bạn sẽ hiểu tôi kinh ngạc đến thế nào khi nhìn thấy không phải một, không phải mười, không phải trăm, nghìn mà là hàng trăm triệu đứa trẻ phải lao động trong điều kiện độc hại. Chúng phải kiếm sống khi còn quá nhỏ, không được đi học và hoàn toàn không biết tới tuổi thơ… Tôi biết tất cả và không thể giúp gì…Tôi không phải là các bạn, tôi cứ mãi mang nỗi buồn khôn tả tiếp tục đi, và không hiểu từ bao giờ tôi đã ra tới biển…           

     Khi đang viết bức thư này tôi biết rằng mình là người có lỗi. Nhưng tôi phải viết và tôi không mong nhận từ các bạn sự bao dung, tôi phải viết lên những điều suy nghĩ tự đáy lòng mình. Tôi biết rằng trên đại dương này, tôi đã mang đến cho các bạn bao đau thương. Các bạn có biết không? Mỗi khi những cánh buồm ra khơi vươn rộng, tôi lại thấy tung tăng hào hứng. Tôi đưa những con thuyền cũ kĩ , ọp ẹp ra khơi và hối hận… Lẽ ra, với những con thuyền như thế, họ nên ở lại, họ không nên đi quá xa, để khi cơn bão  phũ phàng nổi lên không định trước, họ phải ở lại đáy biển mãi mãi, chiếc tàu cũ thiếu điều kiện liên lạc bị vặn nát tan… Tin đầy mẻ lưới mà tô

    i đưa lại trở thành tin đau xót, lại trở thành tin mang lại nỗi buồn cho bao người…       Các bạn sẽ rất rất giận tôi, và kẻ làm thuê cũng rất giận mình. Tôi đã đến, và chắc các bạn cũng đoán được phải không ? Tôi tới nơi có thể tìm được hương hoa thơm ngát- thảo nguyên mênh mông. ở đây, tôi đã viết bức thư này và suy nghĩ rất nhiều về các bạn. Nếu như những nhà máy của các bạn có thêm điều kiện bảo hộ lao động, những công nhân sẽ không phải xa lìa cuộc sống quá sớm, họ sẽ có thêm thời gian với gia đình và cuộc sống của họ có lẽ sẽ tốt đẹp hơn. Nếu như những nhân viên kĩ thuật làm việc cẩn thận hơn và khu lò đảm bảo an toàn hơn một chút thì những vụ nổ sẽ không sảy ra và tôi cũng không phải mang nhiều mầm độc hại đi khắp  nơi, các bạn sẽ đều vui vẻ và tôi cũng vô cùng hạnh phúc. Nếu như con thuyền kia là những con tàu cá có hệ thống liên lạc nhạy bén, họ sẽ mang đầy mẻ cá trở về, tôi sẽ là kẻ truyền tin vui đúng nghĩa. Nếu như, dù chỉ là đôi khi, các bạn để ý tới trẻ thơ, quan tâm hơn tới chúng, chúng sẽ là hi vọng của tương lai… Vâng, nếu như, nếu là như thế, ngọn gió làm thuê này sẽ được làm việc đúng khả năng và những điều tốt đẹp tôi có sẽ dư thừa để đưa đi khắp nơi tặng cho các bạn. Hẳn là các bạn đồng ý đúng không?     

    Hi vọng rằng khi các bạn nhận được bức thư này, các bạn sẽ hiểu được tâm sự của kẻ làm thuê. Hi vọng rằng trong tương lai không xa tới, các bạn sẽ sống và làm việc trong điều kiện thuận lợi hơn. Hi vọng rằng chỉ ít thời gian nữa thôi, tôi, trong mắt các bạn, sẽ là cơn gió biểu tượng cho niềm vui và hạnh phúc…     

     Thật cảm ơn vì các bạn đã chú ý tới mọi vật xung quanh, cảm ơn vì các bạn đã nghe tôi nói. Xin các bạn hãy lần nữa lắng nghe trong không trung, các bạn sẽ thấy tiếng tôi thầm chúc, chúc cho các bạn và tôi, chúng ta sẽ có một ngày mai mới.       Chào tạm biệt và hẹn gặp lại trong một bức thư mừng không xa                                   

                                                                     Ngọn gió yêu sự thật                                                                                                                                             Windy   


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Thu Hà @ 01:40 22/05/2012
    Số lượt xem: 6782
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Tôi đã đến, và chắc các bạn cũng đoán được phải không ? Tôi tới nơi có thể tìm được hương hoa thơm ngát- thảo nguyên mênh mông. ở đây, tôi đã viết bức thư này và suy nghĩ rất nhiều về các bạn. Nếu như những nhà máy của các bạn có thêm điều kiện bảo hộ lao động, những công nhân sẽ không phải xa lìa cuộc sống quá sớm, họ sẽ có thêm thời gian với gia đình và cuộc sống của họ có lẽ sẽ tốt đẹp hơn. Nếu như những nhân viên kĩ thuật làm việc cẩn thận hơn và khu lò đảm bảo an toàn hơn một chút thì những vụ nổ sẽ không sảy ra và tôi cũng không phải mang nhiều mầm độc hại đi khắp  nơi, các bạn sẽ đều vui vẻ và tôi cũng vô cùng hạnh phúc. Nếu như con thuyền kia là những con tàu cá có hệ thống liên lạc nhạy bén, họ sẽ mang đầy mẻ cá trở về, tôi sẽ là kẻ truyền tin vui đúng nghĩa. Nếu như, dù chỉ là đôi khi, các bạn để ý tới trẻ thơ, quan tâm hơn tới chúng, chúng sẽ là hi vọng của tương lai… Vâng, nếu như, nếu là như thế, ngọn gió làm thuê này sẽ được làm việc đúng khả năng và những điều tốt đẹp tôi có sẽ dư thừa để đưa đi khắp nơi tặng cho các bạn. Hẳn là các bạn đồng ý đúng không?     
    No_avatar
    Đề tài: “Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao điều kiện lao động thuận lợi có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn”. Họ tên: Nguyễn Đắc Xuân ThảoLớp: 7/10, trường THCS Nguyễn Huệ, quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng, Việt Nam.                       Đà Nẵng ngày 20 tháng 12 năm 2008 Bác chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết kính mến! Hẳn giờ này bác rất bận rộn trong văn phòng làm việc, với hàng tá giấy tờ quan trọng đang chờ bác xem xét, thông qua, phê chuẩn? Có lẽ bác sẽ ngạc nhiên khi thấy bên cạnh đống giấy tờ ấy là một bức thư nhỏ - bức thư của một cô bé chưa từng được gặp bác ngoài đời. Dẫu ngạc nhiên nhưng xin bác hãy bỏ một ít thời gian để đọc nó. Còn vì sao mà cháu lại viết thư cho bác ư? Chắc hẳn bác còn nhớ cách đây hai tuần, nhân chuyến thăm một nhà máy ở tỉnh X, bác đã ân cần dặn dò các vị lãnh đạo ở nhà máy phải chú ý đảm bảo an toàn lao động và chăm lo đời sống vật chất, tinh thần cho người lao động. Khi xem đài truyền hình Việt Nam phát hình trực tiếp buổi nói chuyện ấy, cháu quyết định viết thư cho bác để kể về chuyện của gia đình cháu và những thắc mắc, băn khoăn của một cô bé “ăn chưa no, lo chưa tới” như cháu về những vấn đề mà bác từng đề cập. Bác Nguyễn Minh Triết kính mến! Cách đây chưa đầy nửa năm, gia đình cháu có một cuộc sống bình thường như bao gia đình khác. Bố cháu là một công nhân của một cơ sở sản xuất các sản phẩm từ tôn. Mẹ cháu là chủ tiệm làm đầu nho nhỏ tại nhà. “ Nhìn lên thì không bằng ai, nhưng nhìn xuống thì thấy mình còn sung sướng, hạnh phúc hơn rất nhiều người” – bố cháu vẫn thường dạy thế để chúng cháu bằng lòng với cuộc sống thanh bạch, không đua đòi, vòi  vĩnh… Dù nhà không khá giả nhưng hai anh em cháu vẫn được tạo điều kiện tốt nhất để học tập. “Phải học để có cái vốn cho tương lai” – cháu nhớ mãi những lời  nói mộc mạc và giản dị như thế của bố cháu. Có lẽ cuộc sống của gia đình cháu cứ thế yên ả trôi  đi nếu như không có một ngày kia bất ngờ mẹ cháu nhận được điện thoại từ xưởng của bố cháu thông báo bố bị tai nạn lao động. Từ bữa đó trở đi, sinh hoạt của gia đình cháu bị xáo trộn. Cửa hiệu của mẹ cháu phải tạm đóng cửa và hai anh em cháu phải tự lo cho nhau để mẹ có thời gian ra vào viện chăm sóc bố. Những lần vào thăm bố, nhìn đôi chân bó bột của bố, cháu cứ nghĩ rồi nó sẽ lại lành lăn và bố cháu lại có thể bước những bước nhanh nhẹn, vững chãi… Thật đau xót làm sao, bởi lẽ vết nứt gãy ở chân thì đã liền nhưng chính sự tổn thương cột sống đã làm bố cháu không thể đi lại được nữa. Phần đời còn lại của bố cháu sẽ mãi mãi gắn với chiêc xe lăn. Điều này làm cháu thật bất ngờ lúc vào viện thăm bố, chúng cháu cũng đều được bố trấn an là “ bố không sao đâu”. Và khi vào hỏi mẹ về bệnh tình của bố thì chúng cháu chỉ nhận được những câu trả lời qua loa, ậm ừ cho xong chuyện. Chúng cháu cứ ngỡ là do mẹ mệt mỏi hóa ra la mẹ đã giấu anh em chúng cháu và vì chính bản thân mẹ cũng không muốn chấp nhận sự thực này. Bác biết không, gánh nặng gia đình lúc này đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ cháu. Cháu thương bố và thương mẹ quá nên cứ thầm trách ông trời sao lại để tai nạn xảy ra với bố cháu như thế! Trong chí óc non nớt của cháu, nguyên nhân dẫn đến những tai nạn đáng tiếc cho bố cháu chính là sự đưa đảy của số phận. Chẳng đổ lỗi cho điều kiện lao động không an toàn ở xưởng sản xuất vì chúa tin rằng ở đấy cũng như bất kì nơi đâu thì an toàn lao động cũng là trên hết. Cháu đã nghĩ một cách ngây thơ rằng nếu không đảm bảo được những yêu cầu tối thiểu của an toàn lao động thì xưởng đã chẳng được cấp thẩm quyền cấp phép hoạt động. Chắc hẳn cháu sẽ mãi suy nghĩ như thế bác ạ, nếu như không có cái lần ấy… Hôm ấy, do buồn nhớ công việc và đồng nghiệp, do bứt dứt vì phải ngồi mãi một chỗ nên bố đã bảo cháu đẩy xe đưa bố đến thăm xưởng. Vì chưa một lần đến nơi bố đã từng làm việc nên nghĩ đến việc được nhìn thấy nó, nghĩ đến niềm vui của bố khi được gặp lại bạn bè mà cháu cứ háo hức quên bẵng cả mêt nhọc. Thế mà bác có biêt không, khi đặt chân vào bên trong xưởng làm việc của bố ngày trước, cháu đã choáng váng như không tin vào mắt mình nữa. Cái quang cảnh xưởng làm cháu bất ngờ, hụt hẫng. Một cơ sở sản xuât với nhà xưởng được xây dựng khá tạm bợ, sức khỏe và tính mạng công nhân có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào. Những chiếc giá để thành phẩm được gá trên bức tường không hề chắc chắn chút nào. Điều kiện ánh sáng không đầy đủ, vệ sinh không thực sự đạt yêu cầu. Nhiều công nhân không được trang bị đầy đủ trang thiết bị bảo hộ lao động. Khói, bụi, tiếng ồn ào và còn bao nhiêu thứ khác nữa. Thế mà mọi người vẫn phải làm việc. Vì được trả công cao? Vì miếng cơm manh áo? Và, cháu tự hỏi tại sao bố cháu lại từng làm việc trong môi trường như vậy và một xưởng sản xuất như thế này sao lại được cấp phép hoạt động trong khi điều kiện lao động vô cùng bất lợi cho người lao động? Và, cháu cũng tự hỏi rằng với điều kiện lao động như thế, nếu bố cháu và những người đồng nghiệp của bố cháu cứ tiếp tục làm việc ở đây thì họ có thể có được cuộc sống tốt đẹp hơn không? Cháu còn băn khoăn với câu hỏi liệu những tai nạn đã từng xảy ra với bố cháu và một số chú bác khác (mà cháu vô tình được biết thêm qua câu chuyện giữa bố cháu và bạn bè làm trong xưởng ) đã có thể dừng lại chưa? Còn tai nạn nào sẽ xảy ra nữa? Còn gia đình nào sẽ mất đi chỗ dựa? Còn có những đứa bé biết yêu thương bố mẹ vất vả cực nhọc, đánh đổi nhiều thứ cho cuộc mưu sinh nhưng chẳng thể làm được gì như anh em cháu nữa hay không?...             Bác Nguyễn Minh Triết kính mến! Cháu nghĩ rằng, đọc đến đây hẳn bác đã đoán ra được điều cháu muốn chia sẻ với bác qua bức thư này? Cháu còn quá nhỏ để có thể hiểu hết được mọi thứ, nhưng cháu đã không còn quá ngây thơ khi nhìn nhận một số điều đang diễn ra xung quanh cháu. Cháu vẫn nhớ mãi vẻ mặt đầy sự quan tâm, lo lắng khi bác đi xem công nhân của một nhà máy ở tỉnh X làm việc. Cháu vẫn nhớ sự ân cần trong lời căn dặn các vị lãnh đạo của nhà máy hãy chăm lo cho người lao động. Cháu biết bác hiểu rất rõ mối quan hệ giữa cuộc sống tốt đẹp của người lao động và điều kiện lao động. Cháu rất mong muốn và tin rằng bác cùng các bác lãnh đạo khác sẽ có những chủ trương, những hướng giải quyết thích hợp để giảm thiểu đến mức thấp nhất tai nạn lao động và giúp biến ước mơ về một cuộc sống tốt đẹp của người lao động thành hiện thực. Cháu rất muốn một lần nào  đó bác đến thăm khu công nghiệp nơi có phân xưởng sản xuất – nơi bố cháu đã để lại một phần của cuộc đời trẻ khỏe trước khi gắn liền với chiếc xe lăn… để có thể tận mắt nhìn thấy những người lao động nghèo của quê cháu đã sống như thế nào…            Bác hãy đến khi có dịp bác nhe. Cháu rất mong điều ấy!            Cháu xin dừng thư ở đây!            Cháu kính chúc bác sức khỏe!                                                                                                                              Cháu                           Nguyễn Đắc Xuân Thảo
    Avatar
    Trang của cô đẹp quá. Rất hi vọng được làm thành viên của trang  này. Chúc cô ngày 8/3 vui, khỏe và hạnh phúc
    Avatar

    Gặp cô học trò gửi thư cho đạo diễn Trương Nghệ Mưu

    (Dân trí) - Vượt qua hàng triệu bức thư tham dự cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 - Việt Nam 2010, bức thư được gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu của em Hồ Thị Hiếu Hiền đã chinh phục Ban giám khảo quốc gia và giành giải nhất duy nhất toàn quốc.

    Được biết cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39 - Việt Nam 2010 có chủ đề “Hãy viết thư cho một người nào đó để nói vì sao việc hiểu biết và tự bảo vệ mình trước căn bệnh AIDS là quan trọng”. Tham dự cuộc thi, em Hồ Thị Hiếu Hiền, học sinh lớp 6/9 Trường THCS Tây Sơn, Đà Nẵng, đã viết bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu với mong muốn đạo diễn làm một bộ phim về căn bệnh AIDS. 

    Em Hồ Thị Hiếu Hiền là tác giả bức thư đoạt giải nhất toàn quốc cuộc thi viết thư Quốc tế UPU lần thứ 39 - Việt Nam 2010.

    Bức thư gửi đến người đạo diễn nổi tiếng thế giới đã mang lại giải nhất cho Hiếu Hiền - cô học trò nổi tiếng ở Trường THCS Tây Sơn từ khi mới bước chân vào trường vì thành tích học tập xuất sắc toàn diện của mình.

    Là lớp trưởng lớp 6/9. Điểm học tập trung bình môn 9,6, không có môn nào dưới 9,0. Dẫn đầu khối học sinh lớp 6 và luôn đạt giải nhất, nhì trong các cuộc thi chọn học sinh giỏi Văn, Toán, Tiếng Việt ở nhà trường”, “Cô bé lớp trưởng điềm đạm, luôn xử lý chín chắn và rất thông minh những tình huống xảy ra trong lớp học, là một em học sinh mà cả thầy cô và bạn bè đều tin tưởng. Trước khi vào học Trường THCS Tây Sơn, em từng là một liên đội trưởng xuất sắc ở bậc tiểu học”.

    Đó là vài nét về “lý lịch trích ngang” của Hiếu Hiền từ nhận xét của cô giáo bộ môn Văn và cô chủ nhiệm.

    Nhưng có lẽ điều gây ấn tượng với chúng tôi về Hiếu Hiền trước khi gặp cô học trò nhỏ này chính là nét chữ rất đẹp, những nét đều tăm tắp, chạy liền nhau trên trang thư tạo thiện cảm ngay với người đọc. Đến khi gặp Hiếu Hiền, chúng tôi càng thêm thiện cảm về một cô học trò nhỏ nhưng rất cá tính.

    Chia sẻ thêm về bí quyết để có được thành tích học tập xuất sắc toàn diện tất cả các môn, đặc biệt là môn Tập làm văn, Hiếu Hiền nở nụ cười hồn nhiên: “Em không chỉ cố gắng chăm học mà còn chăm... chơi, chẳng hạn như xem phim. Những quyển sách, những bộ phim vừa để giải trí vừa cho mình thêm nhiều những cảm nhận, những kiến thức rất thú vị. Bố em là bộ đội nên hay đi công tác xa. Mẹ em là giáo viên. Bố mẹ dạy em tự lập trong việc học, sắp xếp giờ học, giờ chơi hợp lý. Em không có bí quyết đặc biệt để học giỏi môn Văn nhưng em rất thích đọc sách. Có lẽ nhờ đó mà em diễn đạt được trôi chảy các ý trong bài tập làm văn”.

    Hiện nay chúng tôi chưa thể đọc hết toàn bộ bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu của Hiếu Hiền vì theo cô Hồ Thị Bích Trâm - hiệu trưởng Trường THCS Tây Sơn thì “Bức thư cần được bảo mật trước khi được Ban Tổ chức cuộc thi tại Việt Nam gửi nguyên văn kèm theo bản dịch tiếng Pháp tham dự cuộc thi cấp quốc tế”.

    Theo như tiết lộ từ cảm nhận của giáo viên trưởng bộ môn văn trường THCS Tây Sơn, cô Phạm Thị Phong thì đó là: “Một bức thư mà khi đọc những dòng đầu tiên thì rất bình thường, không ấn tượng lắm ngoài nét chữ rất đẹp. Nhưng càng đọc càng cảm thấy rất cuốn hút vì lối dẫn dắt của bức thư và những ý nghĩ vừa hồn nhiên, vừa sáng tạo, bố cục rất chặt chẽ. Đặc biệt là cái kết sâu lắng khiến người đọc không thể không suy nghĩ”.

    Cô giáo Phạm Thị Phong và 5 học sinh đoạt giải UPU 39 cấp quốc gia của Trường THCS Tây Sơn
    (1 giải nhất của Hiếu Hiền và 1 giải nhì, 1 giải ba, 2 giải khuyến khích). Hiếu Hiền đứng cạnh cô giáo.

    Gương mặt thông minh, lối trò chuyện trong sáng nhưng hết sức chững chạc, Hiếu Hiền thuyết phục chúng tôi về khả năng hiểu biết của em về căn bệnh thế kỷ. Em chia sẻ: “Qua những giờ học ngoại khóa ở trường và tìm hiểu thêm trên mạng Internet, em có được hệ thống kiến thức về căn bệnh thế kỷ AIDS và đã lồng ghép trong bức thư gửi đến đạo diễn Trương Nghệ Mưu, một người mà em rất hâm mộ. Ai cũng biết căn bệnh thế kỷ AIDS nhưng dường như không phải ai cũng hiểu rõ những kiến thức về bệnh cũng như cách bảo vệ mình trước căn bệnh một cách đúng đắn. Em đã thử đi thực tế, hỏi han nhiều người để nhận thấy điều đó. Em tin vào sức mạnh của phim ảnh chất lượng có thể dễ dàng chuyển tải những thông điệp về căn bệnh thế kỷ đến với mọi người, đi vào đời sống. Em viết thư cho một đạo diễn ở châu Á cũng vì châu Á là châu lục có nhiều bệnh nhân mắc nhiễm HIV nhất thế giới”.

    Bài và ảnh: Khánh Hiền

    Avatar
    Chia sẻ thêm về bí quyết để có được thành tích học tập xuất sắc toàn diện tất cả các môn, đặc biệt là môn Tập làm văn, Hiếu Hiền nở nụ cười hồn nhiên: “Em không chỉ cố gắng chăm học mà còn chăm... chơi, chẳng hạn như xem phim. Những quyển sách, những bộ phim vừa để giải trí vừa cho mình thêm nhiều những cảm nhận, những kiến thức rất thú vị. Bố em là bộ đội nên hay đi công tác xa. Mẹ em là giáo viên. Bố mẹ dạy em tự lập trong việc học, sắp xếp giờ học, giờ chơi hợp lý. Em không có bí quyết đặc biệt để học giỏi môn Văn nhưng em rất thích đọc sách. Có lẽ nhờ đó mà em diễn đạt được trôi chảy các ý trong bài tập làm văn
     
    Gửi ý kiến